loader image

NUÔI DƯỠNG SỰ TỰ TIN TRONG CON

Cách đây 10 năm, khi con gái chuẩn bị vào lớp 1, mình luôn đặt sự kỳ vọng lớn vào con. Mình muốn con phải ngoan ngoãn, tự lập, chăm chỉ, học giỏi.

Mình khá thành công rèn luyện con tự lập và chăm chỉ: lớp 1 nhưng đi học về (bố mẹ chưa về) con có thể tự tắm và làm bài tập về nhà. Và trẻ con mà, có những hôm mải chơi con sẽ quên hết mọi thứ, còn mình gào thét, mắng mỏ con thậm tệ, không cho phép con được sai lầm.

Chuyện học hành của con mình còn tệ hơn, mình luôn trong tâm thế, lớp 1 có gì khó đâu, có mỗi thế mà không làm được. Dần dần có những hôm bé sợ hãi đến mức 10 phép tính gần như là giống nhau, 9 câu làm được mà câu thứ 10 đầu bé trống rỗng luôn. Còn đương nhiên mỗi lần mẹ đến gần bạn ý rúm ró lại luôn.

Mình cũng không nhớ mình thông minh ra từ bao giờ nhưng khi mình hiểu rằng, ở lứa tuổi của con, con đang phát triển hoàn toàn bình thường chỉ có mẹ là không bình thường thôi. Và một cách tự nhiên con vui vẻ đến trường, khám phá rất nhiều điểm mạnh của chính bản thân. Mẹ cũng dũng cảm ngồi xuống nói xin lỗi con vì những tổn thương mẹ đã trút lên con, và mẹ đang trên hành trình hàn gắn và xích lại gần con hơn.

Và bạn biết không, hiện tại, con gái mình biết nói cảm ơn, xin lỗi, biết ơn thường xuyên, bạn ấy có ước mơ, bạn ấy có chính kiến nhưng rất biết lắng nghe, bạn ấy 15 tuổi rồi nhưng vẫn muốn ôm mẹ, đi chơi với mẹ, trò chuyện với mẹ không một khoảng cách nào.

Mình tin, con người không ai là hoàn hảo nên mình chấp nhận CON NHƯ CHÍNH CON LÀ, chấp nhận sự “tạm được” của con để con tự tin và hồn nhiên khám phá thế giới xung quanh!

Chị Nguyễn Quỳnh Hương, học viên lớp Nghề làm cha mẹ_K3

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *