Hiểu con hay hiểu mình?
Tôi xin kể lại câu chuyện của mình liên quan đến hành trình tôi dần dần đi đến với con hay thực ra là đi tìm lại chính bản thân mình.
Tôi may mắn có một cặp song sinh hai bạn trai gái. Mọi người mỗi khi biết được thì đều nói: May thế! Thích thế! Vậy là đủ nếp đủ tẻ.
Nhưng thực chất cuộc sống là những chuỗi ngày dài mệt mỏi với đủ mọi thứ rắc rối. Hai bạn cùng mẹ, cùng cha, sinh ra cùng ngày cùng tháng cùng năm, được nuôi trong cùng điều kiện sống nhưng là hai cá thể hoàn toàn riêng biệt. Một bạn chọn bú mẹ, một bạn chọn bú bình. Một bạn thích bế lỏng tay, một bạn thích được ôm chặt vào lòng. Một bạn thừa cân, một bạn suy dinh dưỡng. Đến khi đi học thì sự khác biệt càng rõ khi các bạn ấy muốn thể hiện cá tính của mình. Tôi lo lắng sợ hãi khi cô giáo liên tục gọi điện vì kết quả học của con, về những hành vi xấu ở trường của con. Tôi dùng mọi cách học được để uốn nắn con, để con ngoan, để con nghe lời. Và tôi được rất nhiều “lời khuyên” từ nhiều người: “Phải nghiêm khắc vào!” “Phải đánh thật đau cho nó chừa”. Kết quả là những lời nói dối với khuôn mặt tỉnh bơ, những tháng ngày căng thẳng giữa bố mẹ và con cái, những lần tôi ngồi trong phòng khóc vì bất lực! Nhiều lúc tôi đã thốt lên: “Mẹ khổ quá! Ước gì mẹ đã không sinh ra con!”
Mọi chuyện thay đổi khi một biến cố xảy ra trong cuộc đời tôi khi con gái thứ ba của chú tôi tự tử khi mới học lớp 7. Đó là một cô bé có đôi mắt trong veo và nói chuyện nhẹ nhàng. Không một ai có thể biết được lý do vì sao hôm đó em lại trèo lên tầng thượng và nhảy xuống. Em vẫn vui vẻ đùa chơi với các bạn, đi học bình thường, ở nhà cũng bình thường theo những lời kể của mọi người.
Khi đó tôi chợt tỉnh ngộ, tôi nghĩ đến một ngày mà tôi mất con như vậy thì tôi sống làm sao được. So với việc đó thì việc con tôi học kém một chút, nghịch ngợm một chút có là sao mà tôi lại thốt ra những câu độc địa như vậy!
Và tôi loay hoay tìm cách vá víu mối quan hệ rạn nứt theo năm tháng, cố gắng vớt vát chút ít lòng tin của con vào bố mẹ. Nhưng phương pháp sai dẫn đến kết quả tồi. Tôi càng cố gắng kiểm soát con thì con càng sợ hãi, càng đóng cửa với cha mẹ.
Trong lúc chơi vơi tôi đã may mắn biết được lớp học LÀM CHA MẸ của cô Hương, một lớp học thật đặc biệt. Và tôi giật mình khi hiểu được sâu sa những vấn đề mình gặp phải hóa ra từ chính bản thân tôi, từ những nỗi buồn, cô đơn tôi chịu đựng từ thơ bé! Thay vì cố gắng kiểm soát con tôi dành nhiều thời gian hơn để suy ngẫm và thay đổi bản thân mình. Tin mừng là sau gần một tháng, tôi bớt nói lại, bớt nòng giận, hai con đã nói chuyện với tôi nhiều hơn, tin tưởng tôi hơn.
Biết ơn cô giáo đã chia sẻ kiến thức, biêt ơn các bạn trong lớp đã lắng nghe, biết ơn bạn bè facebook đã lắng nghe câu chuyện của tôi.
Chị Phạm Thị Thu Trang, học viên lớp Nghề làm cha mẹ_K3
