HÀNH TRÌNH NUÔI CON: TỪ ÁP ĐẶT SANG TỈNH THỨC
Trước đây, tôi nuôi con hoàn toàn theo bản năng. Tôi tin rằng chỉ cần yêu con, tìm hiểu nhiều cách dạy con giỏi là đủ. Thế là tôi bắt đầu lục lọi, cóp nhặt những phương pháp nuôi dạy con từ người này người kia, mong muốn áp dụng được điều gì đó để con mình trở nên ngoan ngoãn, giỏi giang. Nhưng rồi càng làm, tôi càng thấy kiệt sức. Hiệu quả không thấy đâu, chỉ thấy mình rơi vào trạng thái stress ngày một nặng hơn.
Bước ngoặt đến vào năm con vào lớp 1 – đúng vào thời điểm dịch Covid-19 bùng phát. Con tôi phải học online một mình ở nhà vì vợ chồng tôi vẫn phải đi làm. Tôi lo lắng nên mua ngay camera về giám sát con. Mỗi tin nhắn từ cô giáo khiến tôi như muốn “phát điên”. Tối về, tôi không thể kiềm chế mà quát mắng con, nhiều khi là những lời lẽ nặng nề. Mỗi buổi tối, gia đình nhỏ của tôi là một cuộc chiến căng thẳng – căng thẳng giữa vợ chồng, căng thẳng giữa mẹ và con.
Rồi một ngày, chồng tôi nhắc đến cô Hương Lương. Tôi kết bạn với cô để học cách… thay đổi con. Nhưng rồi những gì tôi nhận được lại khiến tôi choáng váng: Người cần thay đổi không phải là con – mà là chính tôi.
Lần đầu tiên, tôi được nghe câu nói:
“Nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình.”
Tôi – một người hiếm khi đọc sách – bỗng thấy mình tò mò, hứng thú, rồi dần dần đọc hết cuốn này đến cuốn khác trong các khóa học. Tôi bắt đầu hành trình chuyển hóa chính mình. Dù chưa thay đổi hoàn toàn, nhưng tâm thế và cách tôi tiếp cận với con đã khác.
Tôi học cách tôn trọng con như một cá thể riêng biệt, không bắt các con phải “giống con nhà người ta”. Tôi học cách thừa nhận điểm yếu của bản thân – và thật ngạc nhiên, khi tôi làm điều đó, các con lại mở lòng hơn. Chúng nhìn tôi bằng đôi mắt khác, ấm áp và đồng cảm hơn.
Có một lần, đứa con lớn hỏi tôi về công việc. Con lắng nghe, rồi bất ngờ đưa ra một lời khuyên. Tôi xúc động đến nghẹn ngào. Không phải vì lời khuyên đúng sai, mà vì con cho tôi một góc nhìn khác, và cho tôi cảm giác được lắng nghe, được đồng hành.
Giờ đây, tôi không cố gắng “làm mẹ hoàn hảo” nữa. Tôi chỉ cố gắng sống thật, chọn lựa những gì có ý nghĩa và chia sẻ với con điều đó. Dù thành công hay thất bại, tôi tin: Quan trọng là con học được gì và có đủ can đảm sống với ước mơ của mình.
Bài học từ những “người thầy” nhỏ – và hành trình không có điểm kết
Và rồi tôi nhận ra: Bài học từ những “người thầy” nhỏ mang tên con mình… chẳng bao giờ kết thúc.
Bạn thứ hai của tôi – năm nay cũng vào lớp 1. Một lần nữa, tôi lại nhận được những tin nhắn quen thuộc từ cô giáo: “Con không tập trung, con viết sai chính tả nhiều, con hổng kiến thức…”
Lúc này, tôi đã khác xưa. Tôi không còn nổi giận, cũng không áp đặt con phải đạt điểm cao như trước. Tôi hiểu rằng con cần thời gian để luyện tập, để lớn lên theo cách của con.
Nhưng rồi tôi chợt nhận ra – dù không quát mắng, nhưng tôi lại rơi vào cái “bẫy” khác: nói – nói – và nói. Tôi nhắc nhở con quá nhiều, khuyên răn liên tục… và rồi, điều gì đến cũng đến: Con không còn hứng thú học nữa.
Đúng lúc đó, cô Hương chia sẻ về khóa học “Nghề làm cha mẹ”. Không chần chừ, tôi đăng ký ngay. Bởi tôi biết, mỗi lần học là một lần tôi được mở thêm một cánh cửa – một góc nhìn mới – một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Ngay từ buổi học đầu tiên, tôi đã “vỡ òa” với một từ khóa tưởng chừng đơn giản:
“KIÊN NHẪN – và – LÀM GƯƠNG.”
Kiên nhẫn với hành trình phát triển của con,
Kiên nhẫn với chính mình – vì thay đổi không thể một sớm một chiều,
Và quan trọng nhất: làm gương cho con – không chỉ bằng lời nói, mà bằng cả hành động, ánh mắt, năng lượng trong từng khoảnh khắc sống cùng nhau.
Tôi nhận ra rằng: Mọi thứ đều có năng lượng. Khi tôi tĩnh lặng, con cũng dịu lại. Khi tôi buông bỏ kiểm soát, con bắt đầu tự điều chỉnh. Khi tôi sống thật với mình, con cũng đủ an toàn để sống thật với con.
Chị Ngô Thị Lộc, học viên lớp Nghề làm cha mẹ_K3
